Chúng tôi lấy nhau khi cả hai c̣n rất trẻ. Cuộc sống vẫn thật tuyệt sau 30 năm kết hôn. Pete giờ 49 c̣n tôi 48. Chúng tôi cùng nuôi dạy 3 đứa con và thậm chí có cả cháu nội ngoại.
Đó là một quăng đường dài với những thỏa hiệp, đồng cảm đến rất tự nhiên. Không g̣ bó, chỉ sống và yêu nhau. Đôi khi cũng nảy sinh vấn đề này nọ, những tranh căi về tài chính, nhưng hai người luôn hỗ trợ lẫn nhau.
Hè ấy, 2 trong 3 đứa con của chúng tôi kết hôn. Chúng đă có cuộc sống riêng của ḿnh. Pete nói: “Em yêu, chúng ta đă đi hết một ṿng, giờ chỉ c̣n có em và anh, ngay tại nơi ta đă bắt đầu. Ḿnh sẽ không làm việc vất vả nữa. Ḿnh sẽ đi du lịch. Đúng vậy, chúng ta đă đi hết một ṿng, chỉ c̣n anh và em”.
Khi ấy là đầu tháng 10. Đến tháng 2, ngày 13, chúng tôi cùng đi hết một ṿng, nhưng chỉ c̣n lại có ḿnh tôi. Pete đột ngột qua đời.
Tôi yêu Pete như một phần linh hồn ḿnh. Anh ấy là người chồng thân thương, làm việc chăm chỉ, người đă đối xử với tôi và các con bằng tất cả tấm ḷng, sự tôn trọng, t́nh yêu. Pete là người yêu, là người bạn tâm giao tuyệt đối tin tưởng, làm sao tôi có thể sống nếu không c̣n anh ấy?
Giống như thế giới không c̣n tồn tại được khi trung tâm vũ trụ đă mất, trái tim tôi tan vỡ. Tôi chỉ muốn ngủ một giấc và không bao giờ tỉnh lại. Tôi khóc tới khi toàn thân mệt ră rời, rồi thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh giấc, tôi hoảng loạn. Nhớ lại giấc mơ vừa qua, dường như c̣n rất thật. Tôi tự hỏi Pete đang ở đâu. Anh ấy hiếm khi dậy trước tôi. Có thể anh ấy đang ở trong bếp pha cà phê hoặc ra ngoài đi dạo. Thế rồi hiện thực lại mách bảo rằng anh ấy không c̣n nữa, đó không phải giấc mơ. Tôi cần chút không khí để thở, ở đây ngột ngạt quá.
Tôi nhanh chóng rời giường ngủ, chạy đến tủ quần áo của Pete. Vẫn c̣n đồ của anh ấy treo ngăn nắp: Chiếc quần kaki, quần jeans, áo thun, áo sơ mi, bộ đồ bảo hộ lao động của thợ sửa ống nước. Pete của tôi, cả đời anh ấy đă làm việc vất vả. Pete thôi học sớm v́ nhà nghèo, may mắn lắm mới có được công việc làm phó cho người thợ sửa ống nước duy nhất thị trấn nhỏ vùng Nam Alabama.
Nhớ lại h́nh ảnh Pete khi được chôn dưới nấm mồ lạnh lẽo, tôi khóc nấc. Tôi muốn ở đó bên anh ấy, muốn chết thay anh ấy, sao ông trời nỡ để anh ấy ra đi trước, bỏ mặc lại tôi? Trong cơn tuyệt vọng, tôi vớ chiếc ghế ném thẳng vào tủ quần áo của Pete khiến phân nửa số đồ trên mắc rơi xuống.
Lấp ló ở kệ trên một màu giấy đỏ. “Ǵ vậy?”. Thực tế đó là một chiếc hộp h́nh tim bọc b́a đỏ. Chiếc hộp đựng rất nhiều kẹo Pete dành cho tôi. Hôm nay đă là 17 tháng 2, qua ngày thánh Valentine rồi.
Có tấm thiệp gắn liền với chiếc hộp, ngoài đề: “Gửi t́nh yêu của anh”. Bên trong tấm thiệp in h́nh vài con ong, và nét chữ nguệch ngoạc của Pete chỉ mỗi tôi thấy đẹp: “Gửi vợ thân thương, anh yêu em thật nhiều. Pete”.
Khoảnh khắc ấy tôi ngồi sụp xuống ôm mặt thổn thức cho tới khi kiệt sức. Lần đầu tiên tôi h́nh dung được rơ ràng Pete lúc trút hơi thở cuối cùng. Lần đầu tôi nhận ra ḿnh vẫn c̣n hy vọng được nh́n thấy Pete lần nữa. Tôi phải sống nốt cuộc sống của ḿnh, cho tới ngày gặp anh ấy.
Sống mà không có Pete quả rất khó khăn, bởi tôi đă bên anh ấy 2/3 cuộc đời. Tôi thực sự tin rằng Pete sẽ là một trong những thiên thần sau này đón tôi đi. Anh ấy đă bỏ tôi ở lại 12 năm rồi, nhưng anh vẫn sống trên gương mặt các con tôi. Sự hào phóng của anh sống trong thành công của con trai tôi, nó vừa vào làm ở Bộ. Anh sống trong ṿng tay bé bỏng của đứa cháu tôi vẫn thích ôm cổ bà, sống trong mỗi vầng mặt trời lúc b́nh minh và mảnh trăng buổi tối. Một ngày kia khi các thiên thần đón tôi đi, khi công việc của tôi trên trái đất này đă xong, tôi sẽ lại trở về bên Pete, trên chốn thiên đường.
(Dân trí)


LinkBack URL
About LinkBacks






Reply With Quote
