Người lạ quen thuộc
Những ngày giữa hạ, tối thường có những cơn mưa to. Như một thói quen từ thời c̣n là sinh viên, tôi hay chọn cho ḿnh một chỗ ngồi nơi góc quán café quen thuộc. Vừa đủ kín đáo để tránh bất ḱ cái nh́n ṭ ṃ nào, vừa đủ tầm quan sát mọi vật bên ngoài qua khung kính đă phủ mờ những bóng nước trôi đuổi nhau. Tôi thích nh́n mọi người hối hả trong cơn mưa, thấy những nỗ lực t́m kiếm một chỗ trú ẩn, thích cả cách những người trẻ không áo mưa, không mũ nón, vừa lái xe vừa vuốt mặt để nh́n cho rơ. Chỉ khi đă no nê những xúc cảm thị giác ấy, tôi mới b́nh tâm đứng dậy, trả tiền và cầm chiếc ô đen đi ra cửa. Tôi sẽ lại bước nhanh trên vỉa hè ngập những nước và xác lá, đi về phía ṭa chung cư hiện đại gần trung tâm thành phố. Với tôi, mỗi thời khắc mưa là mỗi lúc tôi níu giữ được khoảng thời gian sống nhỏ nhoi của một ngày. Khi trở về bên căn hộ dành cho một kẻ độc thân, hoặc tự mặc định ḿnh trong t́nh cảnh ấy, với thời gian tôi sẽ chết. Nghĩ lại thấy thật vô lí. Tôi 23 tuổi, chưa kịp già, nhưng đă t́m được một việc làm ổn định. So với những đứa bạn đồng niên mới ra trường đang lo âu t́m việc, tôi đáng lẽ nên tự hào. Nhưng ngược lại, tôi thấy chẳng có ǵ đáng khoe ở đây cả. Chỉ đơn giản tôi nỗ lực hơn một chút và may mắn hơn một chút, vậy thôi. Tuy nhiên, chẳng ai biết được bên trong cai vỏ bọc hoàn hảo ấy là một tôi- đầy khiếm khuyết.
Tối hôm nay hứa hẹn cũng sẽ là một tối như thế, khi tôi đốt nốt mớ thời gian sống ít ỏi ở quán cà phê, gặm nhấm vừa sợ hăi vừa thích thú cái cảm giác một ḿnh. Nhạc công chơi nốt đoạn nhạc Cry on my shoulder, ngân lên ở những khúc cuối. Và, chỉ trong một khoảnh khắc, chẳng phải v́ bản nhạc dạo lên thiếu hẳn niềm đam mê kia, tôi sững lại trong năm giây. Bởi, có một mùi hương thật lạ len lỏi đâu đây trong không gian. Dần dần, mũi tôi cho phép thẩm định lại cái mùi hương ấy. Hương táo mà chính xác là hương táo xanh, dịu mát và có cảm nhận được vị ngọt của không khí. Lần theo hướng mùi hương mùi hương ấy, tôi phát hiện ra chủ nhân của nó đă ra khỏi cửa và nhanh nhẹn bước lên một chiếc xe máy đă chờ sẵn. Chiếc mũ hồng chỉ c̣n là một chấm nhỏ phía đằng xa.
Tṛ chơi trốn t́m
Có đôi khi trí nhớ trở thành một bộ xử lư chậm chạp và lỗi thời. Khi bạn thấy một diều ǵ đó rất quen thuộc, nhưng bạn không thể gọi tên đích xác nó. Giống như tôi lúc này. Tôi chỉ mang máng đă từng có một thời gian tôi bị mùi hương này ám ảnh, nhưng tuyệt nhiên không nhớ ra chủ nhân của nó là ai. Chiếc mũ hồng, một dáng người nhỏ nhắn, tất cả lẫn lộn với vô vàn những cô giá mà tôi quen biết. Chỉ có mùi hương là khác biệt. Như dẫn người ta trở về với một vùng kư ức đă bị quên lăng, dù vô t́nh hay hữu ư. Kéo dài thời gian ngồi ở quán, chăm chú quan sát những khách ra vào và thu vào khứu giác tất cả những thứ mùi hương lạ. Đâu đó là mùi trái đào dịu ngọt, hoa oải hương. Mùi gỗ nồng nồng và một thứ nước hoa có nhiều vị cam chanh tươi mát. Dĩ nhiên không phải ai cũng xài nước hoa. Thảng hoặc, tôi khẽ nhăn mặt khi ngửi phải một mùi nước hoa quá nồng. Đấy là chưa kể đến, sau một lần lang thang ở Đinh Lễ, tôi mua được một quyển sách có cái tên khá hay, Mùi hương. Câu chuyện về một kẻ có khả năng điều chế và nắm bắt được quy luật của tất cả các loại mùi vị, nhưng duy nhất có một mùi hương ám ảnh cuộc đời hắn. Đôi khi hơi ngốc nghếch, tôi thoạt nghĩ việc đầu tiên khi ḿnh sở hữu được quyền năng đó, là phải t́m cho bằng được chủ nhân của mùi hương man mác ấy, giữa thành phố nhiều triệu người này.
Tối mùa thu đă chớm những cơn gió lành lạnh. Trở về sau chuyến công tác dài ngày, tôi lại t́m về với quán cà phê quen của ḿnh. Bước vào cửa, ngập khắp không gian là mùi hương táo xanh, lan nhẹ dịu dàng. Sững lại trong một phút, tôi như người mộng du bước về chỗ ngồi của ḿnh. Cô phục vụ trẻ tuổi mang ra đồ uống quen thuộc, nhoẻn cười: “Anh thấy quán hôm nay khác nhiều chứ?” “Uh, thơm dịu. Cảm giác dễ chịu lắm. Từ bao giờ thế em?” “Ngay sau lần cuối anh ngồi ở đây” -nở một nụ cười bí ẩn, cô gái quay bước vào trong. Vậy là đă có người cố t́nh làm như thế. Để làm ǵ nhỉ? Một cơn gió nhẹ kẽ thổi khẽ mấy chiếc lá ven đường. Cảm giác bất an xâm chiếm. Tôi chợt rùng ḿnh.
Như một tṛ chơi trốn t́m không hồi kết, tôi vẫn tin sẽ có ngày ḿnh gặp được cô gái táo xanh bí ẩn. Quán vắng hơn thường lệ. Một đôi trai gái đang ngồi chuyện tṛ, dáng vẻ khá thân mật. Chàng trai nh́n vào mắt cô gái, rồi đứng dậy, tiến về chỗ nhạc công. “Anh có thể chơi bản Cô gái đến từ hôm qua được không? Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày chúng tôi yêu nhau” Gă nhạc công đáp lại kèm cái lắc đầu ái ngại. “Để tôi giúp, tôi biết bài này”. Ngồi trước cây đàn, khi những ngón tay đặt trên các phím đầy ngượng ngịu, tôi chợt nhớ ra đă rất lâu rồi ḿnh mới lại chơi piano. Dạo thử vài đoạn quen thuộc, khi các ngón tay dần t́m lại cảm giác, mọi chuyện đều ổn. Đoạn nhạc dè dặt vang lên. Chàng trai bắt đầu hát, giọng trầm và ấm. Và âm nhạc cứa thế cứ thế tuôn chảy như ḍng suối lâu ngày bị chặn bởi những tảng đá hộc. “Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại, vào một ngay mai như hai người bạn. Một ngày đă quên tất cả, lại nhớ về nhau, cùng năm tháng c̣n ấu thơ…” Bài hát kể về một lời hứa, về cảm giác trở về như một đứa trẻ, một cơn mưa hoa cùng những cảm xúc t́nh yêu đầu dịu ngọt. Rồi như một thứ ánh sáng lạ rơi vào, những kỷ niệm lại ùa về ấm áp, lung linh như từng chùm nắng chiếu qua kẽ lá. Mùi hương, bài hát quen thuộc, chiếc mũ hồng, từng mảng kư ức được bóc tách gọn ghẽ. Và khi bản nhạc dừng lại, tôi chết sững người khi ngước nh́n lên. Là em!
Mắt ướt nḥe
Chẳng hiểu từ bao giờ, tôi đă có thói quen lặng nh́n anh từ cửa kính tầng hai. Mối t́nh đầu của tôi, năm năm vẫn không thay đổi. Vẫn dáng ngồi tư lự, gọng kính đen tạo vẻ xa cách và khó gần. Cái dáng buồn bă cô độc của một con thú bị thương. Lại thấy yêu anh vô cùng. Như khi nh́n thấy nét mặt say mê khi lướt trên phím đàn, đôi mắt như lấp lánh những đốm lửa lung linh.
Ngay sau khi tốt nghiệp, đứng trước ngă rẽ học tiếp hay đi làm, tôi đă chọn cách thứ hai. Nhiều gian nan, số vốn ít ỏi bố mẹ cấp cho, cộng với tiền vay bạn bè, sau khi mua sắm đủ thứ chỉ c̣n đủ trả tiền thuê mặt bằng trong ba tháng. Tôi của ngày xưa, đă nói là làm, liều lĩnh và không ai có thể ngăn nổi. Kể cả anh. Cộng thêm vào rất nhiều hiểu lầm vụn vặt, lựa chọn của tôi như viên đá cuối cùng ném xuống mặt hồ đă không ít ngă nghiêng v́ sóng gió. Cố chấp và ương bướng, đụng với bảo thủ và lạnh lùng, chúng tôi chia tay nhau ngày gió mùa đầu tiên. H́nh như có ai đó đă nói, mẫu số chung của những mối t́nh đầu là chia tay. Tôi đă không muốn tin như thế. Và h́nh như cả anh cũng vậy. Bài hát cuối cùng anh gửi, tôi chỉ c̣n nhớ duy nhất một câu: “Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại”. Cứ thế đi, tôi đă thở dài và tự cười an ủi ḿnh như vậy. Để rồi thỉnh thoảng tự thấy nhói ḷng, không biết anh có c̣n nhớ lời hứa của ngày hôm qua.
Khi nhận ra anh lần đầu tiên, tôi đă chỉ chực muốn chạy ngay tới. Nhưng có một thứ ǵ đó vô h́nh ngăn lại. Sự nghi ngờ, hoang mang v́ một khoảng thời gian quá dài, tôi ở trong anh c̣n bao nhiêu gam nỗi nhớ? Và đă những lúc, tôi tin vào phép thử của ḿnh, sự xuất hiện bất chợt rồi biến mất. Mùi hương táo xanh của thứ dầu gội mà tôi quen dùng. Tôi thấy anh ngờ ngợ, nhưng thoáng qua. Phép thử cuối cùng cũng cho kết quả, dù là hơi tàn nhẫn. Thời gian c̣n lại ở Việt Nam chẳng nhiều. Khóa học song song về thiết kế nội thất và quản lư quầy ba đang chờ đợi, quán đă sang tên cho một người bạn. Whatever, tôi vẫn cho phép ḿnh mỉm cười, dù mắt ướt nḥe.
Đích đến
Tiếng gọi của tôi rơi tơm vào thinh không. Em đă biến mất cùng với chiếc mũ hồng, mang theo mảng kư ức tươi sáng và nguyên vẹn nhất, chỉ để lại mùi hương táo xanh đến nao ḷng. Lời hứa của ngày hôm qua như đóng dấu vào thời gian. Em đă trở về. Dù ngắn ngủi. Cô gái táo xanh đă quay về như lời hứa năm nào. “Cô chủ đă luôn quan sát anh, mọi ngày, và không cho phép ai được nói cho anh biết”. Tiết lộ của cô nhân viên như cái tát thẳng vào cảm giác của tôi. Th́ ra, tất cả những cảm giác cô độc, lạnh lẽo, sự tự tin của một kẻ sớm thành đạt đă cướp đi của tôi những kư ức tươi đẹp. Về người con gái tôi yêu. Và cả những khát khao tuổi trẻ, ước mơ chạm tới bầu trời. Tôi thấy ḷng ḿnh trống rỗng. Nhưng không phải cảm giác mất mát hoàn toàn, mà đơn giản là dọn dẹp ḿnh cho những cảm xúc tươi mới. Trèo lên tầng thượng chung cư, hít một hơi thật dài, tôi hét một tiếng… thật to. Và thấy ḿnh nhẹ nhơm.
Bằng rất nhiều cách, tôi cũng biết được thông tin về khóa học của Thúy. Nh́n tôi bằng cái lắc đầu khó hiểu, giám đốc không tin tôi sẵng sàng đổi vị trí hiện tại để xin sang làm nhân viên ở chi nhánh tại nước ngoài. Đứng ở sân bay, tôi khẽ hát câu hát ưa thích “How many roads muct the man walk down…” Chẳng cần biết là bao nhiêu, tôi vẫn tự tin ḿnh sẽ t́m ra em, ngay cả trong biển người.
Sải những bước dài, tôi biết ḿnh không đơn độc.
Việt Anh


LinkBack URL
About LinkBacks




Reply With Quote
